Người Mĩ và xă hội Mĩ

Chưa bao giờ sau Vietnam war t́nh h́nh kinh tế chính trị xă hội của bọn đế quốc Mĩ và bè lũ tay sai lại nguy cập như lúc này. Thù trong giặc ngoài, đồng minh chia rẽ, dân t́nh phản đối. Bác Hồ ơi, CNXH ơi ta yêu người vô cùng.

 

Ngày 14 tháng ba, 2003.

Mang trên vai nhiệm vụ thiêng liêng của tổ quốc tôi bắt đầu Spring break bằng chuyến đi khảo sát quận Cam, tổng hành dinh của các thế lực phản động. Mặc dù một người bạn Mĩ da trắng muốn chở tôi đến phi trường Salt Lake, Utah - nơi tôi đang công tác, tôi quyết định dùng phương tiện công cộng; chịu khó một chút nhưng chuyến đi được bảo mật, ai mà biết được dưới vỏ bọc thân thiện kia che dấu những mưu toan khó lường.

 

Tôi dừng ở một chiếc máy bán vé tự động cho hành khách đi xe điện, thế mới biết bọn Mĩ chẳng có tính người, chúng chào đón thượng đế của chuyến đi như thế này sao? Lúc này tôi mới da diết làm sao h́nh ảnh cô bàn hàng mậu thương xinh đẹp, luôn chào đón chúng ta với những nụ cười không bao giờ tắt trên môi. Đè nén t́nh cảm bản thân tôi mạnh dạn bước lên bậc thang cửa xe, hẳn có bạn sẽ hỏi, ơ ḱa thế không mua vé à, không sợ người ta bắt à? Xin lỗi các bạn tôi quên giới thiệu bản thân ḿnh. Họ Lê tên An, bí danh Giáo Sư. Tôi đang nghiên cứu hệ thống giáo dục của Mĩ, trong thời gian sắp tới các bạn sẽ được đọc các bài báo cáo của tôi. Toạ lạc ở độ cao khoảng 3000 feet trên đỉnh núi, (chú nào có máy tính chuyển nhanh giúp tớ sang meter hộ nhé) Univeristy of Utah là một trung tâm giáo dục, nghiên cứu, quân sự, tôn giáo lâu đời và cũng gần như hiện đại nhất của vùng trung tây nam nước Mĩ. Tôi theo quyết định công tác của đảng và nhà nước đă đến đây cách đây 2 năm. Dưới danh nghĩa là một nghiên cứu sinh Toán học kiêm giảng viên đại học tôi có cơ hội đi sâu vào hệ thống giáo dục của quân thù, được trực tiếp giảng dạy bọn sinh viên lười biềng và đần độn - một sản phẩm tất yếu của CNTB. Với những đóng góp to lớn cho nền giáo dục của tiểu bang Utah nói riêng và nước Mĩ nói chung, tôi với chiếc thẻ sinh viên bên ḿnh có thể sử dụng các phương tiện công cộng ở tiểu bang miễn phí. Điều đó giải thích tại sao tôi không cần phải mua vé xe điện mà tôi đề cập ở trên. Ôi thôi ḿnh lại dài ḍng rồi! Trở lại câu chuyện chính các bạn nhé.

 

Sau một lúc loay hoay với hành lí tôi chui vào một khoang của xe điện. Đập vào mắt tôi là cảnh tượng điển h́nh của một xă hội của những con nguời chỉ biết có hưởng thụ: khoang xe điện chật ních người! Những ngày thường đố bạn bắt gặp sự đông đúc này, thậm chí nếu có cởi hết quần áo cũng chả có ai trên xe để ư đến bạn. Nhưng có thế này tôi mới phát hiện ra sự mọi rợ của dân tộc Mĩ. Trên các băng ghế là bọn thanh niên nam nữ ôm nhau cười nói nham nhở trong khi những người già, phụ nữ mang thai, trẻ em nhỏ tuổi đang khó khăn t́m một chỗ đứng trong một không gian chật chội (xin thưa là thực tế này tôi không hề thêm bớt, đồng chí nào đă hay đang sống ở đây có thể kiểm chứng chuyện này). Thử hỏi các bạn một xă hội mà trong đó những nguyên tắc đạo đức, ứng xử cơ bản nhất bị chà đạp một cách thô bạo như vậy có đáng để chúng ta nhổ những băi nước bọt thật to vào đấy không? Hoà ḿnh vào không khí bệnh hoạn đó, tôi, một thanh niên sinh ra và lớn lên dưới mái trường xă hội chủ nghĩa, được ánh sáng văn minh của chủ nghĩa Mác-Lênin dẫn đường, phải ngă nón bày tỏ sự khinh bỉ tột bực đối với những chú Mĩ da trắng mắt xanh mũi lỏ, những cô tóc vàng vú to hơn đầu này. Những cặn bă này cần phải đày xuống 7 tầng địa ngục cho lũ quĩ cắn xé hay quẳng xuống biển sâu làm mồi cho cá dữ, c̣n nếu ở Việt Nam tên của chúng mày sẽ được đang lên báo tường của trường, lúc đó th́ không những bản thân chúng mày xấu hổ, cha mẹ họ hàng chúng mày bị xỉ nhục mà toàn xă hội sẽ lên án chúng mày, những con thú đội lốt người.

 

 

 

Mặc dù tầm quan sát bị hạn chế toâi vẫn luôn để mắt đến chiếc máy bán vé tự động, tuyệt nhiên không có người nào dừng chân lại. Quái lạ, chả nhẽ người nào cũng là sinh viên hết à! Tôi đă từng nghe "ư thức tự giác nơi công cộng" là một trong những nét đẹp của CNTB, láo toét! Chẳng có ǵ văn minh hơn XHCN cả, C.Mác nói đố có sai. Xă hội Mĩ đang làm những chuyện điên rồ, ai lại ngu dốt mua vé nếu biết rằng trên chiếc xe điện tự động này người soát vé không tồn tại, kể cả người lái cũng không. Tôi viết nhanh vào sổ tay của ḿnh: CNXH siêu việt, CNTB không tưởng!

 

Và cuối cùng xe cũng lăn bánh sau một thông báo được phát ra (cũng tự động nốt) từ những chiếc loa với âm thanh như người nghẹt mũi. Tôi ngoái đầu nh́n lại sân ga vắng tanh, lác đác một người đi trễ chạy vội theo vẫy tay, kêu gọi í ới. Rơ dốt, xe tự động mà kêu réo nhố nhăng cái giề! Giỏi th́ đi biểu t́nh kêu gọi government chúng mày thay đổi hệ thống giao thông đi! Bản thân  tôi nhớ đến h́nh ảnh sân ga Sài G̣n quen thuộc. Ôi những chàng trai bảo vệ cao ráo đẹp trai luôn sẵn sàng giúp đỡ những người lỡ tàu không vé chỉ với số tiền bồi dưỡng nhỏ nhoi hay những cô bán hàng rong dễ thương giọng ngọt như mía lùi luôn thiết phục khách bằng sự kiên tŕ nhẫn nại đáng khâm phục bây giờ có c̣n đó không?

 

Măi hồi tưởng về quê nhà tôi chưa kịp nhận ra th́ mùi hôi phảng phất đă đưa tôi về hiện tại. Hai bên tôi là một chú da đen tóc quăn tít và một anh Ấn độ râu ria xồm xoàm. Đi vào nhà vệ sinh công cộng ở VN cũng không hôi bằng. Lúc này tôi mới hối hận là đă từ chối lời đề nghị của người bạn Mĩ đồng nghiệp. Một ghi chú nữa vào sổ tay: xă hội Mĩ là một xă hội hỗn tạp không thuần chủng. Bây giờ tôi mới hiểu thêm tại sao bọn Mĩ chẳng bao giờ đủ khả năng theo đuổi CNXH, làm sao có được sự b́nh đẳng ở một đất nước mà da màu lẫn lộn, cư xử văn hoá khác biệt, tŕnh độ tư duy chênh lệch. Ngày nào mà tổng thống người Mĩ là da màu th́ ngày đó tôi sẽ đi bằng đầu. Xă hội mà nhân dân ta đang quyết tâm xây dựng vượt quá tầm tay của dân tộc này.

 

Khung cảnh núi đồi hai bên đường làm cảm thấy bớt đi phần nào. Bọn Mĩ thật may mắn được thiên nhiên ban tặng những món quà tuyệt vời. Thế nhưng chẳng hiểu bọn chúng mắc bệnh thần kinh loại ǵ mà suốt ngày đi xâm lược nước khác. Ḷng tham chúng nó là vô đáy, Chúa ơi, ngài hăy trừng phạt chúng!

 

Sân bay Salt Lake city hiện dần trước mắt tôi, xe dừng bánh mọi người hối hả bước xuống để thoát khỏi không khí ngột ngạt buồn nôn khó tả. Đáng đời chúng mày, ai bảo ham vui làm ǵ! Nếu không v́ nhiệm vụ tao chẳng dại ǵ chui rúc vào những ḷ giết người bằng vũ khí sinh học như thế này! Quang cảnh ngoài phi trường mới dơ dáy làm sao, tuyết tan, nước chảy hoà quyện với cát bụi, xăng dầu , rác rưởi tạo nên một thứ nước sền sệt đen ng̣m. Nước kênh Nhiêu Lộc hồi xưa hay nước ngập thành phố HCM trong những ngày mưa cũng phải gọi bằng cụ; chỉ khác là thứ nước nở phi trường này không hôi bằng.

 

Vào bên trong khu gửi hành lí t́nh h́nh khá hơn nhiều, có khi lại sạch và thơm hơn cả pḥng ngủ của tôi. Các bạn đừng vội thốt lên rằng: à th́ ra chú này ăn ở luộm thuộm phết! Xin thưa không hề! Ai th́ tôi không biết chứ riêng bản thân tôi sau hơn 20 năm mài dũa tinh thần vô sản, tôi luôn quán triệt trong tư tưởng và hành động. "Của ḿnh th́ giữ bo bo , của, người th́ để cho ḅ no ăn", triết lí ấy không bao giờ phai nhạt trong tôi "dù có đi bốn phương trời". Điều tôi muốn nói ở đây là sự lăng phí ngu dốt không cần thiết của bọn Mĩ. Ai đời nào muốn ăn ở nghĩ ngơi ở phi trường mà trang trí quét dọn cho sạch sẽ. Đặc biệt sau sự kiện 9-11 áp lực an ninh luôn làm hành khách căng thẳng. Chú nào lười cắt tóc, thích để râu th́ hơi bị mệt đấy. Bọn an ninh sẽ quấn quít lại như những chú heo con t́m vú mẹ, như những chàng trai vây quanh cô mặc áo hai dây hở rốn quần lót ḷi cao hơn quần zean trên đường phố Sài G̣n (tư liệu này ḿnh có cách đây 2 năm, bây giờ nếu có lạc hậu các bạn thông cảm update cho ḿnh phát nhá!). Khi tôi có mặt ở quầy gửi hành lí ngay lập tức một con mụ đen to béo và một thằng da trắng đầu trọc đỡ lấy vali của ḿnh và cười nói rất thân thiện. Mịa chúng mày, ông biết tỏng cả, đừng ḥng mà khai thác được ǵ! Chúng c̣n ra vẻ rất lịch sự, bảo ḿnh ở yên đấy không phải làm ǵ cả - cũng không phải cho tiền như ở Tân Sơn Nhất - chúng sẽ tự mở vali của ḿnh kiểm tra nhanh rồi sau đó sắp xếp lại đàng hoảng. Mà đúng nhanh thật, phải cám ơn ngài Bin Laden đă dạy cho dân tộc Mĩ chúng bài học về tác phong làm việc nghiêm túc, nhanh lẹ và hiệu quả. Làm qua loa có lệ th́ có ngày toà năm góc chẳng c̣n lấy một góc cho chúng mày.

 

Xong phần gửi hành lí tôi rảo bước nhanh qua cửa an ninh chính để vào bên trong phi trường. "Cởi ra, cởi ra, cởi ra" bọn an ninh ở đây liên tục lập lại một cách lịch sự như những "lời đệ nghị khiếm nhă". Xin lỗi các bạn là tôi không có ư đề cặp đến t́nh dục hay sex xiếc ǵ ở đây (nhưng nếu có bạn nào muốn biết đến vai tṛ của t́nh dục trong đời sống văn hóa nước Mĩ, chúng ta có thể gặp nhau dịp khác trao đổi một cách riêng . Văn hoá Việt Nam luôn mang bản sắc kín đáo, các bạn nhỉ? ) Thực ra là mọi người được yêu cầu tháo hết các vật dụng đeo trên người để kiểm tra. H́nh ảnh những cô gái thẹn thùng cởi bỏ đôi giày cao gót phô diễn chiều cao khiêm tốn của ḿnh, khép nép đứng vào góc kín nhằm hy vọng mọi người không để ư đến, rồi những ông bụng phệ lặc lè xấu hổ rút ra từ thắt lưng chiếc dây nịt vốn đang ôm lấy ṿng eo to vật vă, đỏ mặt đưa tay giữ lấy chiếc quần chỉ chực chờ rơi xuống đất trái ngược hẳn với không gian yên lắng, sạch sẽ nơi đây. Xấu hổ thay cho người Mĩ, nhục nhă thay cho nước Mĩ. Nhân quyền và tự do là thế này ư!

Tài sản quí nhất mà tôi mang theo là chiếc Laptop Compaq pentium 4 tốc độ 1.7GHz được đưa lên bàn kiểm tra chất nổ. Nhớ lại lúc tôi về VN báo cáo cấp trên vào mùa Giáng sinh vừa rồi, khi qua cửa khẩu TSN cô hải quan dễ thương bảo tôi đừng khai chiếc laptop mang về cho anh trai làm ǵ. Với giác quan thứ sáu của một chiến sĩ cách mạng tôi liền nhanh nhẹn kẹp vào trong tờ hộ chiếu 10$. Vẫn nét mặt b́nh thản như không có chuyện ǵ xảy ra cô ta bảo tôi đi nhanh như thể biết rằng bố mẹ, anh chị tôi đang ngóng cổ, chong mắt t́m tôi trong ḍng người chen chúc chờ đón thân nhân ngoài phi trường. Chúng ta những chiến sĩ của giai cấp vô sản luôn mang đến cho nhau niềm hạnh phúc trong mọi điều kiện nhưng vẫn luôn giữ được sự chính chắn, nghiêm túc trong công việc. Với 10$ kia ân nhân của tôi chắc sẽ có được một buổi cơm tối tươm tất sau một đêm làm việc vật lộn vất vả với những thủ đoạn tinh vi của bọn đế quốc xâm nhập vào nước ta; c̣n tôi không phải đợi chờ hay tự lục tung hành lí để chứng minh sự trong sạch, giản dị của ḿnh. Hơn thế nữa nếu biết được rằng cha mẹ già yếu đang chen chúc đợi chờ tin con dưới cái nóng Sài G̣n, dưới những hành lang thiếu mái che, dưới sư chen chúc xô đẩy hỗn loạn th́ việc vứt bỏ ḷng tự trọng không đáng ba xu là điều rất cần thiết nếu không muốn mang tội bất hiếu.

Sau khi nhận lại chiếc Laptop tôi thở phào nhẹ nhơm, như vậy là hệ thống pḥng thủ cao nhất của hợp chủng quốc Hoa Ḱ đă bị tôi đánh lừa. Làm ǵ có bom trong đấy mà kiểm, chỉ có tài liệu mật thôi. Bọn chúng dốt nên không nghĩ đến việc bật máy, nhưng mà nếu có th́ cũng vô ích; mọi tài liệu đều được tôi dịch sang tiếng Việt bằng ngôn ngữ trào phùng của Azit Nexin, chúng nó có biết tiếng Việt với lại Azit Nexin đâu mà hiểu. Thế nhé chú Sam, chú thua anh lại rồi.

Trong tác phẩm "Vi Hành" mà NAQ đă chỉ ra, cách vi hành tốt nhất là đi đến những tầm lớp thấp nhất của xă hội. Đó là lí do tại sao tôi chọn hăng hàng không Southwest trong chuyến đi này. Nếu bạn đă từng đi xe buưt công cộng của các HTX xe buưt hồi xưa th́ bạn có thể tự hào vỗ ngực nói với mọi người rằng tôi đă từng bay trên máy bay của Southwest, hăng hàng không nội địa có số lượng hành khách lớn nhất nước Mĩ. Những chiếc ghế xỉn màu do quá nhiều người ngồi, lối đi giữa máy bay chật hẹp, hành khách đông đúc. Sau khi các quy tắc an toàn được hướng dẫn một cách qua loa với một thứ tiếng Mĩ mà đến người Mĩ cũng chẳng hiểu, con mụ tiếp viên gốc Mexico trang điểm léo loẹt kia nhanh chóng biến mất. Lịch bay dày đặc đă làm họ mất đi sự tôn trọng cần thiết đối với các thượng đế. Khẩu hiệu bất diệt "Vui ḷng khách đến vừa ḷng khách đi" từng được treo ở các cửa hành mậu dịch cần được xuất khẩu gấp qua Mĩ vào lúc này. Một khi đồng tiền là vật đi đầu trong xă hội th́ cái "nghèo" sẽ đi liền với cái "hèn". Bạn thử đi hạng First Class ở những hăng hàng không sang trọng xem, thậm chí nếu muốn làm chuyện ấy với tiếp viên cũng được (cái này viết trong lúc nóng giận có khi quá lời!). Sau khi quẳng cho tôi một bịch đậu phộng bé tí tẹo cùng một ly nước cỡ siêu nhỏ (chắc chúng tưởng bọn nhà nghèo này chỉ cần bữa ăn như thế là măn nghiện lắm rồi) chúng tắt hết đèn ư rằng bọn mày ăn xong chắc chỉ biết ngủ, đèn đóm làm ǵ cho phí, khi nào đến nơi th́ tao thức cho. Thế là tôi phải lôi chiếc Laptop ra và dưới ánh sáng heo hút phát ra từ cái màn h́nh 15" tôi vừa lách tách gơ những ḍng chữ này vừa để ư con mụ già dở hơi kia, sợ rằng laptop sẽ bị tịch thu v́ tội làm ảnh hưởng đến giờ nghĩ ngơi của người khác (nghe quen quen như hồi chúng ta xem truyền h́nh sau 10 tối các bạn nhỉ).

 

 

 

--- End forwarded message ---